Chước lộc – Chương 33

Chương 33

Tường cung cao trăm trượng, lòng người sâu tựa bể.

Vì sự tồn tại của lộc ly, con người chia thành đủ loại, phàm nhân, tu sĩ bình thường, tu sĩ quý tộc, tu sĩ đại quý tộc.

Lâm Tín mặc lụa giao đỏ giáng của Chu gia, đi trên đường cung, cung nhân ngang qua đều cúi đầu hành lễ với y. Đa phần cung nữ thái giám đều là phàm nhân, chỉ có cận vệ và đại cung nữ là tiên giả.

“Đông cung đi kiểu gì thế?” Lâm Tín kéo một cô tiểu cung nữ lại hỏi, cầm tay áo nàng sờ khẽ một cái, thô ráp và cứng, không đắt bằng vải áo hạ nhân cung Nhất Niệm.

Tiểu cung nữ nhìn hành động này của y, không kiềm được mà đỏ mặt, liếc trộm tướng mạo Lâm Tín, sắc đỏ lan từ má xuống đến tận cổ, “Hồi, hồi đại nhân, ở bên kia.”

Lâm Tín khẽ gật đầu, thưởng một hạt dưa vàng cho nàng. Đây là đồ xin của sư bá trước khi đi, vài món đồ nhỏ mà Chu gia chuyên dùng để khen thưởng, mỗi hạt dưa vàng đều mài cực kỳ tinh tế, từng góc nhô lên đều y như thật, mặt bên còn có chữ “Chu” nho nhỏ.

Hoàng thất là chủ thiên hạ, vải áo cung nhân còn chẳng bằng hạ nhân cung Nhất Niệm, trong đó tuy có nguyên nhân Chu gia xa hoa lãng phí, nhưng đa phần là vì quốc khố trống rỗng.

Sắc mặt Lâm Tín đông cứng lại, cứ đà này, chẳng mấy chốc sẽ có người nhắc đến lệnh chước lộc.

“Trẫm biết lòng con khó chịu, bên Trọng Nhi trẫm sẽ giải thích thay con.” Phong Trác Dịch đưa một quyển tấu chương cho y, “Đọc cái này trước đi.”

[Tứ vực hoành hành không kiêng kỵ, nuôi quân đông đúc, không nghe hiệu lệnh đã lâu, cứ đà này, quân uy mỏng, giang sơn rung chuyển, tông miếu không còn. Thi hành luật cát lộc, nghiệm tuế cống theo đất phong chư hầu…]

(Tuế cống: cống nạp hàng năm)

Cố gắng nhớ lại chữ viết trên đó, nhưng năm tháng xa xăm đã chẳng còn nhớ rõ nữa rồi.

“Tín Tín.” Tiếng Thẩm Lâu ngắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Tín, khoảnh khắc ngẩng đầu lên, lệ khí u ám không kịp che giấu rơi trọn vào trong mắt Thẩm Lâu.

Thẩm Lâu đứng ngay dưới thềm đá ngoài cửa Đông cung, không có cung nhân đi theo, rõ ràng là đang chờ y.

Nhìn thấy vậy, Lâm Tín bèn cười, sắc mặt ban nãy tựa như chưa từng tồn tại, y bước nhanh đến, “Ngươi đang chờ ta à?”

“Ừ, sư phụ ngươi nói sợ ngươi đi lạc mất.” Thẩm Lâu nói xong mới nhận ra hành động của mình hơi ngốc, Lâm Tín có ký ức kiếp trước, làm sao mà không nhớ đường Đông cung được.

Sư phụ? Chu Tinh Ly cũng sẽ không lo chuyện này, sẽ chỉ nói với y là không tìm được đường thì trèo tường luôn đi. Mím môi nhịn cười, nhớ lại câu “Chỉ tốt với ngươi thôi” trong cơn mưa to ở Nhạn Khâu, lòng ấm áp.

“Ban nãy ta lừa hoàng thượng.” Lâm Tín rảo nhanh hai bước, vòng ra trước mặt Thẩm Lâu rồi đi giật lùi, “Ta nói tên tự của ta nghĩa là bất phụ hoàng ân.”

Thẩm Lâu nghiêm túc nói, “Cái này không gọi là lừa, gọi là giọng quan.”

“Ha ha ha,” Không ngờ Thẩm thế tử chính trực lại nói như vậy, Lâm Tín không nhịn được mà bật cười, “Thế thì ngươi cũng nói giọng quan ta nghe thử nào?”

“Ngươi sau này là hầu gia, ta là thế tử, phải hành lễ với ngươi rồi.” Thẩm Lâu kéo Lâm Tín sắp va phải cột lại, bỗng nhiên đổi sắc mặt, dùng lực kéo y ra đằng sau, rút Ngu Uyên Lạc Nhật chuẩn xác đỡ lấy một kiếm hướng từ trên xuống.

Người đánh lén kêu lên một tiếng, xoay người định trốn, bị Thẩm Lâu dùng bao kiếm đánh vào cẳng chân, đành phải quay lại tiếp chiêu.

“Không đánh nữa, không đánh nữa, sao kiếm của ngươi nhanh vậy!” Chung Hữu Ngọc hét ầm lên.

Thẩm Lâu treo kiếm Ngu Uyên chưa ra khỏi vỏ về lại bên hông, “Không phải ta nhanh, là ngươi quá chậm.”

“Phì!” Chung Hữu Ngọc tức đến nhảy dựng, “Đó là ta nhường ngươi, đi đi đi, chúng ta ra diễn võ trường đánh một trận.” Trong cấm cung không được dùng lộc ly tỷ kiếm, muốn dùng lộc ly thì ra diễn võ trường.

Thẩm Lâu mặc kệ hắn, ngẩng đầu nhìn thái tử Phong Chương mặc thường phục màu vàng hạnh đang đứng trên thềm đá, cúi người hành lễ, “Tham kiến thái tử điện hạ.”

“Không cần đa lễ.” Thái tử bước xuống bậc thềm, theo sau là Chung Vô Mặc im lặng không nói gì, “Nhiều ngày không gặp, kiếm pháp của Tiểu Lâu lại tiến bộ rồi.”

Thái tử Phong Chương lớn tuổi hơn Thẩm Lâu, hai má gầy xương, lúm đồng tiền trên khóe miệng hơi hẹp dài, trông có phần lạnh lùng.

Lâm Tín trốn sau lưng Thẩm Lâu quan sát huynh đệ Chung gia. Thân dưới hiên thấp, hai người tất nhiên không sống tự tại được như ở Tây vực, nhưng cũng không khổ cực gì, chỉ có Chung Hữu Ngọc là càng ngày càng nói nhiều, còn Chung Vô Mặc thì càng thêm kiệm lời.

Y không có ác cảm gì với huynh đệ Chung gia, Chung Trường Dạ đã chết, thù giết cha đã báo, họa không tính lên đầu con cháu. Huống hồ hai tên ngốc này căn bản còn chẳng hay biết gì.

“Vị này chính là thế tử Tầm Lộc hầu nhỉ?” Thái tử nhìn về phía Lâm Tín.

Lâm Tín bước ra từ đằng sau Thẩm Lâu, hành lễ với thái tử, “Thần Lâm Tín, Lâm Bất Phụ, bái kiến thái tử điện hạ.”

Phong Chương đưa tay đỡ Lâm Tín dậy, “Nghe phụ hoàng có nhắc, mấy ngày nữa sẽ hạ chỉ để ngươi thừa kế tước vị.” Thái tử từ nhỏ đã thông tuệ, nói năng làm việc tuy mang vài phần đơn giản ngạo nghễ, nhưng tuyệt đối đầy đủ lễ nghi. Câu này như vẫn luôn quan tâm đến chuyện của Lâm Tín vậy, khiến người ta lòng sinh thiện cảm.

Nói xong, lại quay đầu trêu huynh đệ Thẩm gia và Thẩm Lâu, “Tầm Lộc hầu chính là liệt hầu, sau này Bất Phụ là hầu gia rồi, các ngươi vẫn còn là thế tử, gặp người ta là phải hành lễ đấy.”

Đây cũng là giọng quan, Lâm Tín không nhịn được mà nháy mắt với Thẩm Lâu.

Dăm ba câu chuyện kéo gần lại khoảng cách giữa mấy người, thái tử mời mọi người vào sảnh dự tiệc tẩy trần cho Thẩm Lâu và Lâm Tín.

“Tạ ý tốt của thái tử, thần muốn đi thăm lục hoàng tử.” Lâm Tín vừa thốt ra câu này, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Lục hoàng tử là ai? Con cháu hoàng gia ít ỏi, huynh đệ khác của thái tử cơ bản đều chết yểu, vị hoàng tử điện hạ mới tìm về gần đây là một sự uy hiếp không nhỏ đối với địa vị của thái tử. Bình thường không ai dám nhắc đến trước mặt thái tử, giờ Lâm Tín hay rồi, ngay lần đầu gặp nhau đã không nể mặt thái tử, còn đòi đi thăm lục hoàng tử.

Cũng chẳng biết là thực sự không hiểu đối nhân xử thế, hay là cố ý nói vậy.

“Hoàng đệ thương thế chưa lành, đang điều dưỡng ở biệt trang, hôm nay e là không gặp được rồi.” Thái tử nói mà mặt chẳng đổi sắc, trong mắt mơ hồ có vẻ không vui.

Thương thế chưa lành…

Lâm Tín sờ sờ cẳng tay đã lành hẳn của mình, con ngươi hơi tối đi. Kiếp trước đợt này y vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác, chẳng biết Phong Trọng sống thế nào. Nhưng quá nửa năm sau gặp lại, hắn đã thay đổi rất nhiều.

Hôm sau, khi Lâm Tín tìm được Phong Trọng, tên kia đang ngồi ở trà lâu trong thành gặm gà nướng.

Cái nẹp trên tay đã tháo rồi nhưng vẫn còn quấn băng, không thể cầm được đồ. Hai bên là hai thị nữ trẻ tuổi xinh xắn, một người rót nước, một người cầm đùi gà.

“Ngươi tự tại ghê ha.” Lâm Tín đi lên bợp gáy hắn một cái.

“Hự… khụ khụ…” Phong Trọng bị nghẹn thịt gà, thị nữ rót nước vội vàng đưa chén trà lên, cho hắn uống một hớp to rồi lại vỗ ngực hộ. Mãi mới dịu xuống được, phát hiện sư huynh nhà mình đang nhìn mình bằng ánh mắt một lời khó hết, lập tức xấu hổ, xua tay nói, “Được rồi, hai ngươi ra ngoài chờ đi.”

Hai thị nữ đáp tiếng rồi đi ra, trong phòng chỉ còn lại hai sư huynh đệ.

“Tay ngươi sao vậy?” Lâm Tín kéo một cái tay quấn đầy băng sang xem, búng búng đầu ngón tay lộ ra, “Lâu thế rồi mà vẫn chưa lành sao?”

“Thái y nói động gân động cốt một trăm ngày, hôm qua đến khám nói là vẫn chưa lành hẳn.” Phong Trọng bất lực nói, không có tay rất bất tiện, đến ăn cơm cũng phải để thị nữ đút cho.

“Thế ngươi không biết bảo người viết hộ bức thư về à?” Lâm Tín thành thạo tháo vải ra, cầm cánh tay Phong Trọng kiểm tra.

Phong Trọng lắc đầu, “Như thế thì bọn họ sẽ để ý đến huynh.” Nói xong bèn thở dài, cho dù hắn đã cố gắng hết sức để che giấu, nhưng vẫn bị hoàng đế phát hiện ra Lâm Tín.

“Chậc, ăn cơm Dung đô mấy hôm mà đã biết nói màu mè rồi.” Lâm Tín vỗ mạnh một phát vào cẳng tay Phong Trọng.

“Aaa, gãy rồi gãy rồi!” Phong Trọng hết hồn, vội vàng rụt tay lại, sờ cái mới phát hiện không làm sao hết, “Ể?”

Gân cốt toàn vẹn, cử động như thường.

Rõ ràng đã khỏi hẳn, thái y lại nói hắn chưa khỏi, thế này là sao?

“Vì ngày kia là cuộc săn Nhàn trì rồi.” Lâm Tín vứt vải băng lên đầu hắn, vì sư phụ vẫn còn sống nên trong lòng không có oán hận, sư đệ này của y thực sự càng lớn càng ngốc, chỉ biết ăn thôi.

Mấy năm rồi Thẩm Lâu đều không tham gia, thái tử vẫn luôn đứng đầu trong cuộc săn Nhàn trì. Năm nay là lần cuối thái tử tham gia cuộc săn Nhàn trì, sang năm sẽ bắt đầu lâm triều nghe chính sự rồi. Nếu bại trước Thẩm Lâu thì không mất mặt, dù gì thì thế tử Huyền quốc công mười hai tuổi đã lên chiến trường rồi, không phải người họ có thể so sánh. Nhưng nếu thua trước đệ đệ chẳng biết chui từ chỗ nào ra, thì sẽ khó coi lắm.

“Thái tử cũng nghĩ nhiều thật, với tư chất của đệ, làm gì mà thắng được chứ.” Phong Trọng cầm miếng gà nướng vẫn chưa ăn xong lên ăn tiếp, quả nhiên vẫn là mình tự cầm ăn thoải mái hơn.

Lâm Tín nhíu mày, “Đúng vậy, tư chất ngươi kém như thế, chỉ sợ mất mặt thôi. Mất mặt ngươi thì chẳng sao, làm hỏng thanh danh sư phụ thì không ổn đâu đó, sư phụ sắp làm thái sư rồi.”

Phong Trọng đang ăn gà nghe thấy câu này thì cau mày, nhăn nhó ăn tiếp, “Đệ sẽ cố gắng.”

Trêu chọc sư đệ xong, Lâm Tín thỏa mãn xuống lầu. Tiên sinh kể chuyện trong đại sảnh đang kể kỳ văn dị sự ở Nam vực, đa phần những người ngồi bên bàn trà đều là người trẻ tuổi mới thi võ khoa xong.

“Nói vậy, chẳng lẽ Chu gia còn nhiều tiền hơn hoàng gia sao?” Có người không tin lời khen của tiên sinh kể chuyện dành cho cung Nhất Niệm lắm. Tuy toàn bộ Đại Dung đều biết Nam vực giàu có, nhưng trong mắt tiên giả bình thường và phàm nhân, người nhiều tiền nhất trong thiên hạ hẳn là hoàng thất rồi.

“Đại Dung chúng ta chỉ có một chuỗi mỏ lộc ly đó, tất cả đều ở Nam vực, đến cái đuôi chót cũng chẳng chừa cho trung nguyên, ngươi nói xem Chu gia giàu đến mức nào?”

“Chu gia chỉ ham xa xỉ thôi, lộc ly đào ra hàng năm đa phần đều nộp tuế cống rồi, làm sao mà sánh với hoàng gia được?”

“Ngươi biết Chu gia đào được bao nhiêu lộc ly, nộp tuế cống bao nhiêu không?”

Mọi người bắt đầu tranh cãi, Đại Dung không cấm lời ăn tiếng nói của dân chúng, nhưng họ cũng không dám nói xấu thẳng mặt đại gia tộc, dù gì thì đây cũng là gốc rễ hoàng thành, bốn phía đều là hiển quý, chưa biết chừng lại bị vị nhân vật lớn nào nghe thấy.

“Chư hầu bốn vực tay nắm trọng binh, thực lực quá mạnh, lâu ngày tất thành đại họa. Phải quây rõ biên giới, quyền quy về thiên tử mới phải!” Đột nhiên có người nói câu này, tất cả mọi người đều ngạc nhiên, cả đại sảnh đều yên tĩnh lại, nhìn về phía người nói.

Lâm Tín cũng nhìn sang theo, người nói là một nam tử mặc áo thư sinh màu chàm, bị mọi người nhìn chăm chăm, nhanh chóng đỏ bừng mặt. Bạn bè cùng bàn mau chóng giảng hòa, “Huynh ấy uống nhiều rồi, các vị chớ trách.”

Thẩm Lâu đứng ngoài quán trà chờ người đã lâu bèn tìm vào, đúng lúc bắt gặp cảnh ấy, đi đến bên cạnh Lâm Tín đang hóng trò vui, thấp giọng nói: “Người kia là phàm nhân, cử từ do Vọng Đình hầu tiến cử, sang năm sẽ tham dự kỳ thi mùa xuân.”

(Cử tử: học trò được cử đi thi.)

“Làm sao ngươi biết?” Lâm Tín thắc mắc hỏi, nhân vật nhỏ bé kiểu này, đáng lẽ không có cơ hội gì để khiến Thẩm thế tử quen biết.

“Gặp qua.” Thẩm Lâu nói mà mặt chẳng biến sắc, cũng chẳng nói rõ là gặp ở đâu.

Thái sư Chu Tinh Ly mới nhậm chức, lấy lý do là sắp đến kỳ săn bắn mùa thu rồi nên không đến học cung dạy, cả ngày rúc trong tàng thư lâu của hoàng gia lục sách cổ đọc.

Đảo mắt cái đã đến ngày săn Nhàn trì, thái tử điện hạ vẫn chưa gặp được thái sư.

Thay một bộ đồ tay bó, Lâm Tín vẫn theo sau Thẩm Lâu như trước. Thánh chỉ chưa tuyên, nên theo lý thì phải gọi Lâm Tín là thế tử, nhưng trên thực tế Lâm Tín cũng chưa được phong làm thế tử, thế nên mọi người bèn gọi tạm y là tiểu hầu gia.

“Ta bảo này, có phải chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi không?” Chung Hữu Ngọc nhìn Lâm Tín bám cứng lấy Thẩm Lâu, cứ thấy cảnh này quen quen.

Thái tử và lục hoàng tử điện hạ đang huynh đệ tình thâm hỏi han lẫn nhau, nghe nói vậy đều lũ lượt quay đầu lại.

Chung Vô Mặc kéo huynh trưởng một cái, ra hiệu hắn đừng hỏi linh tinh nữa.

Nhưng lời đã ra khỏi miệng, Lâm Tín cũng không định giấu, bèn đáp vô cùng chân thành: “Ngươi không nhớ à, chúng ta gặp nhau hồi bé rồi, ta chính là tùy thị ấm giường mà Thẩm thế tử thu nhận, A Tín đó.”

Thẩm Lâu đang kiểm tra cung tên: “…”

===

Kịch nhỏ.

Phóng viên Chung Hữu Ngọc: Xin hỏi khi làm tùy thị ấm giường, anh rất tự hào phải không?

Người nổi tiếng Tín Tín: Không sai, nổi lên nhờ quy tắc ngầm vẫn là truyền thống tốt đẹp trong giới, tôi rất vui vì được góp sức mình cho nền văn hóa truyền thống này.

Phóng viên Chung Hữu Ngọc: …Bọn tôi là kênh hóng hớt, không phải bản tin thời sự.

Người nổi tiếng Tín Tín: À, thế hả, a ha ha, lên bản tin suốt, không cẩn thận lại quen giọng truyền hình trung ương rồi.

Phóng viên Chung Hữu Ngọc: Bản tin gì dzạ?

Kim chủ Lâu Lâu: Bản tin xã hội = =

(Kinh hoàng, Dung đô bất ngờ xuất hiện thảm án diệt môn, Cát Lộc hầu Lâm Tín bị tình nghi lớn nhất.)

 

Chước lộc – Chương 32

Chương 32

Kim ngô vệ là thân vệ của đế vương, đi truyền thánh chỉ hiệu lệnh khắp nơi, cho dù là Hoán Tinh Hải hay là núi Mạc Quy, xưa nay đều quen xông thẳng vào trong, chưa bao giờ đứng ngoài cửa chờ thông báo.

Nhưng họ đã quên, bọn họ chỉ là võ quan tứ phẩm trên triều đình, quốc công là chư hầu một phương vượt quá phẩm cấp. Chư hầu bình thường không muốn đắc tội với họ, nên không tính toán lễ tiết. Nhưng Chu Nhan Cải không phải chư hầu bình thường, có tính toán hay không hoàn toàn dựa vào tâm trạng.

“Nếu đã đến cung Nhất Niệm, thì phải tuân thủ quy củ của cung Nhất Niệm.” Chu Nhan Cải giơ tay, trước phòng sau phòng lập tức nhô ra mười mấy thị vệ hồng y cầm cung tên lộc ly trong tay, người nào người nấy giương cung tựa trăng tròn.

Trung thư lệnh toát mồ hôi lạnh đầy đầu, “Hạ quan biết tội, chúng hạ quan sẽ thông báo lại từ đầu.”

Nói xong, Đỗ Hoảng dẫn Kim ngô vệ lui ra khỏi cung Nhất Niệm thật nhanh, chân trước vừa ra, chân sau trên bầu trời cung Nhất Niệm đã nổi lên linh quang nhằng nhịt, rõ ràng là đã mở lưới nhện.

Thống lĩnh Kim ngô vệ tức đến đen cả mặt, đi khắp Đại Dung, hắn chưa bao giờ chịu nhục nhã nhường này, “Đỗ đại nhân, ngài làm như vậy là mất mặt thánh thượng.”

“Trương thống lĩnh về có thể hồi bẩm đúng sự thực, xem thánh thượng phán quyết thế nào.” Đỗ Hoảng thở dài, vị Trương thống lĩnh này mới nhậm chức không lâu, căn bản không hiểu tình hình, người trẻ tuổi lỗ mãng như vậy, sớm muộn rồi cũng chịu thiệt.

Đứng ngoài cổng lớn, mời thị vệ gác cửa thông báo đúng lễ nghi, đợi gần một khắc mới thả cho bọn họ vào.

Tất cả đồ đạc chuẩn bị cho lễ vấn tóc trước đó đều đã cất hết, Chu Nhan Cải tiếp kiến mọi người ở chính điện cung Nhất Niệm, “Người đến phương nào?”

Đỗ Hoảng ấn Trương thống lĩnh đang sắp nổi đóa xuống, xởi lởi giới thiệu lại, sau đó tuyên đọc thánh chỉ. Điều bất ngờ là thánh chỉ này không phải đến để đòi Lâm Tín, “Nam vực Chu gia Diệc Tiêu, bác học đa nghệ, quán tuyệt cổ kim, nay vào cung làm thái sư, giáo dục thái tử và chư vị hoàng tử học hành.”

Lâm Tín kinh ngạc nhìn về phía sư phụ.

Chu Tinh Ly đang lén cho Thanh phu nhân ăn cá khô run tay, chọc cá khô vào đầu mèo, lập tức bị Thanh phu nhân cào cho một cái. Ôm tay nhe răng đi lên trước, cầm lấy thánh chỉ xem lại một lượt, xác thực là nói hắn chứ không sai.

“Diệc Tiêu ngu dốt, sao có thể làm thái tử sư được?” Chu Nhan Cải cau mày, đệ đệ nhà mình mình hiểu nhất, nếu làm thái sư, chưa đến một năm, thái tử sẽ biến thành tên lêu lổng trèo nhà lật ngói xuống nước mò cá.

“Quốc công khiêm tốn quá rồi, hoàng thượng khảo bài lục hoàng tử xong, long nhan đại duyệt, hi vọng thái tử cũng có thể được học hành uyên bác như vậy, thế nên mới phái hạ quan đến đây, mời Tiêu tiên sinh nhập cung.” Đỗ Hoảng cười khổ nói, “Ngoài ra, hoàng thượng còn có khẩu dụ. Mời di cô của Tầm Lộc hầu theo tiên sinh cùng nhập kinh, phong tước phong hầu.”

(Di cô: con mồ côi)

Chu Tinh Ly vốn đang tỏ vẻ đầu đường xó chợ, nghe đến câu cuối lập tức cuộn thánh chỉ lụa vàng lại, nhét vào trong tay áo, “Thánh thượng đã không chê, vậy ta cung kính không bằng tuân mệnh, Tín Nhi, đi dọn đồ.”

Lâm Tín còn tưởng sư phụ sẽ từ chối vào cung, không ngờ lại đáp ứng nhanh gọn vậy.

“Đi đâu ăn chực mà chả như nhau.” Chu Tinh Ly nói bâng quơ, “Có muốn đánh cược không, xem Phong Trác Dịch có thể nhịn được ta bao lâu, mười lượng lộc ly.”

Phong Trác Dịch là tên của đương kim hoàng thượng.

Lâm Tín nhìn hắn lau chùi Xuân Ngấn kiếm, lòng không thoải mái lắm, sư phụ làm người phóng đãng bất kham, ghét nhất là bị quản thúc, đồng ý vào cung, quá nửa là vì y và Phong Trọng, “Sư phụ, hay là, chúng ta chạy đi?”

“Chạy?” Chu Tinh Ly tra kiếm vào vỏ, đánh một phát vào cẳng chân Lâm Tín, “Tiểu tử thối, dạy con bao nhiêu năm như thế mà chỉ học được mỗi vụ chạy thôi à?”

Lúc gặp nhau ở núi Mạc Quy, Lâm Tín quá nhỏ, hắn không thể giao Lâm Tín nhỏ như vậy cho hoàng gia được, làm thế chẳng khác nào dê vào miệng cọp. Bây giờ Lâm Tín và Phong Trọng đều đã lớn rồi, “Thứ nên là của con thì đi lấy về thôi, có sư phụ ở đây mà.”

Có sư phụ ở đây mà… Lòng Lâm Tín ấm sực, tất cả lo âu và sợ hãi, tức giận và căm ghét, đều biến thành tro bụi nhờ câu nói này.

“Thấy tình hình không ổn, cùng lắm thì lại chạy.” Chu Tinh Ly bổ sung một câu.

Lâm Tín: “…”

Sắp đến ngày săn bắn Nhàn trì rồi, Thẩm Lâu theo bọn họ cùng nhập kinh, tham gia cuộc săn mùa thu năm nay.

Chu Nhan Cải và Điệp kiếm tam tôn ra tiễn. Chu Giang Thu níu Lâm Tín rất là lưu luyến, nhét cho y một đống đồ ăn vặt Nam vực.

“Meo ngoao!” Thanh phu nhân xông đến, bấu vào vạt áo của Lâm Tín mà trèo lên trên.

Thẩm Lâu bế con mèo xuống trả cho Chu Nhan Cải, “Thế thúc, điệt nhi hôm trước có nghe nói một việc, Bắc vực có tửu lâu bán cá hỏa diệm, người nào đó tham ăn, một lần ăn tận tám con, hôm sau bị phát hiện chết trong nhà.”

Chu Nhan Cải nghe nói vậy, con ngươi co lại, “Ngươi có ý gì?”

“Cháu thấy trong hồ vườn sau nuôi không ít cá hỏa diệm, nhớ đến việc này nên nói với thế thúc một tiếng thôi.” Thẩm Lâu chắp tay từ biệt, kéo Lâm Tín lên xe ngựa.

Chu Nhan Cải vuốt ve con mèo trong lòng, quay đầu nói với thị nữ: “Cắt giảm cá hỏa diệm hàng ngày của phu nhân, đổi thành ba ngày một lần.”

“Vâng.” Thị nữ khom người đáp.

“Meo?”

Nam vực vẫn còn nóng nực, Dung đô đã đổ mưa thu. Trà lâu tửu quán ngồi đầy người tránh mưa, bàn luận đợt thi Hương rầm rộ.

Khoa cử tuyển tài của Đại Dung chia thành kỳ thi Hương và kỳ thi mùa xuân, thi Hương tỷ võ, kỳ thi mùa xuân thì tỷ văn. Tử đệ gia tộc nhỏ và tán tiên muốn làm võ quan, phải tham gia thi Hương giành một giải cao, muốn làm quan văn thì chỉ cần lọt qua vòng thi Hương, không cần cấp bậc, năm sau tham gia kỳ thi xuân nữa là được.

Phàm nhân cũng có thể tham gia kỳ thi mùa xuân, nhưng khó hơn tiên giả rất nhiều, phải qua tầng tầng sàng lọc thi phủ, thi xã, hơn nữa phải có sự đề cử của đại tộc tu tiên.

Hoàng cung ở chính giữa Dung đô, đi hết phố ngự là đến.

Lâm Tín nhảy xuống xe ngựa, nhìn tường thành to cao khí thế, không nhịn được mà hít sâu một hơi. Tường thấp là Viên, tường cao là Dung, tường thành của kinh thành, tường cung của hoàng cung, đều cao ba trượng, nên tên là Dung đô.

Tường cao dày đặc, chẳng khác nào cái vò to xây bằng đá, giam tất cả mọi người bên trong, đấu nhau đến một mất một còn.

Nguyên Sóc đế Phong Trác Dịch tự mình đứng dưới hành lang đón tiếp mọi người, “Diệc Tiêu, ngươi cũng mấy năm liền không đến Dung đô rồi nhỉ.” Đế vương góc cạnh rõ ràng trông rất uy nghiêm, khi nở nụ cười thì chẳng còn kiểu cách gì nữa, là vì ông ta có một cặp lúm đồng tiền rất bắt mắt.

Người hoàng tộc đều có lúm đồng tiền, hoặc lớn hoặc nhỏ. Cho nên Phong Trọng hồi cung, không có ai nghi ngờ huyết thống của hắn.

Nữ nhân có lúm đồng tiền trông sẽ xinh đẹp, nam nhân có lúm đồng tiền trông sẽ dễ gần.

“Tham kiến hoàng thượng.” Đoàn người cùng quỳ xuống hành lễ.

“Đứng dậy đi, ngoài trời mưa lớn, vào điện cả đi.” Phong Trác Dịch vỗ vai Thẩm Lâu, “Đã lâu không gặp, Lâu Nhi đã cao thế này rồi.”

“Tạ hoàng thượng đã nhớ.” Thẩm Lâu cúi đầu đáp một tiếng, không hề nhiều lời.

Đế vương ban ngồi, gọi Lâm Tín đến bên cạnh, quan sát kỹ dáng vẻ y, rồi cầm ngọc bội nai con mà thở dài, “Trẫm bao năm nay luôn tìm con. Phụ thân con tìm lộc vì hoàng thất, chết oan chết uổng, chỉ có một mình con là con, trẫm sao nhẫn tâm để con lưu lạc bên ngoài.”

Cảm khái một phen vật còn người mất, tuyệt không nhắc đến vụ Chu Tinh Ly giấu chuyện bao năm không báo.

“Hoàng thượng, người thực sự để thần dạy thái tử học sao?” Chu Tinh Ly ngồi còn không thèm ngồi mà rúc trên ghế, trông thực sự không giống nhân tài để làm thầy người ta.

“Ngươi đấy, đừng có ra vẻ với trẫm nữa.” Phong Trác Dịch giơ tay, chỉ chỉ vào Chu Tinh Ly, cười lắc đầu, long bào vàng sáng lay động theo, từng hành động đều lộ rõ vẻ cao quý, “Trẫm đã khảo bài lục hoàng tử, thằng bé trên thông thiên văn dưới tường địa lý, kiếm đạo trận pháp không gì không biết, thái tử cách biệt với nó nhiều lắm.”

Một vị hoàng tử lớn lên ngoài hoàng cung, lại mạnh hơn thái tử nhiều năm bồi dưỡng tỉ mỉ, điều này khiến Nguyên Sóc đế rất là bất an.

Cho dù Chu Tinh Ly nói thế nào, chức quan thái sư này đã định chắc rồi, khoanh một cung thất ở Đông cung cho hắn dùng, Lâm Tín và Thẩm Lâu cũng tạm thời ở Đông cung.

Nói chuyện xong, hoàng thượng thả họ đi thu xếp, nhưng giữ Lâm Tín ở lại nói chuyện riêng.

Cửa điện dày nặng ầm ầm đóng chặt, ngăn lại ánh mắt lo lắng của Thẩm Lâu.

“Đi nào.” Chu Tinh Ly không để tâm lắm mà kéo Thẩm Lâu, đi thẳng về hướng Đông cung. Đồ đệ nhà mình còn tinh ranh hơn cả mình, hoàng đế cũng chẳng làm gì y, không có gì đáng phải lo cả.

Cùng với cửa điện đóng lại, tiếng mưa tí tách ngoài kia cũng dần xa. Lâm Tín nhớ lại lần đầu tiên gặp Nguyên Sóc đế ở kiếp trước, vẫn là đầu hạ chói chang, sắc trời rơi trong mắt y còn u ám hơn cả bây giờ.

Kim ngô vệ đem y vừa giết sư phụ và Phong Trọng trọng thương hôn mê về cung. Sư phụ chết trong tay mình, là một sự đả kích quá lớn với Lâm Tín mười lăm tuổi, mấy ngày liền cũng chẳng nói được chữ nào. Phong Trác Dịch gọi thái y giỏi nhất đến chữa bệnh cho y, gần như ngày nào cũng đều đến thăm.

Suốt cả nửa năm trời mới khỏe lại, đến khi Lâm Tín bước ra khỏi cửa cung, lời đồn về chuyện y giết thầy đã lan khắp Dung đô.

“Chính là y, giết cả ân sư của chính mình.”

“Còn bé tí mà đã độc ác như thế, chắc là sói con thành tinh rồi?”

“Vì sao ngươi phải làm như vậy?” Phong Trọng đã là Anh vương điện hạ túm cổ áo y mà cật vấn.

“Không vì sao hết, ta chỉ làm việc ta nên làm.” Lâm Tín hất tay hắn ra, lại bị nắm đấm quai thẳng vào bụng, nắm đấm nặng nề mang theo linh lực đầy ắp, đánh y văng ra đến hơn một trượng, phun ra một ngụm máu.

“Lâm Tín, từ nay về sau, ngươi và ta ân đoạn nghĩa tuyệt!” Phong Trọng đỏ hoe mắt, vung tay áo bỏ đi.

Cảm giác bị cô lập bỏ rơi như thế nào, Lâm Tín không biết, đằng nào, y cũng đã chẳng còn người thân rồi. Bò dậy lau máu trên khóe miệng, quay đầu đi tìm hoàng đế.

Không ràng không buộc, một bóng cô thần, danh tiếng nhơ nhuốc. Y phải báo thù cho phụ thân, báo thù cho sư phụ, phải làm rung chuyển đại tộc cả trăm năm kia, người có thể dựa vào, chỉ có hoàng đế.

Ký ức quay lại, Lâm Tín ngẩng đầu nhìn Phong Trác Dịch chẳng có gì khác biệt với trí nhớ, lộ ra nụ cười câu nệ.

“Trẫm nghe Kim ngô vệ nói rồi, hai mươi mấy người Man kia, đều do con giết?” Hoàng đế cười rất hòa ái, như đang hỏi tổ kiến ngoài cửa kia có phải do con phá không, nhẹ như mây gió.

“Không phải là thần tử giết chết, mà là khởi động đại trận do sư phụ bày mà thôi.” Lâm Tín đáp thành thật, trong mắt toàn vẻ tàn nhẫn ngây thơ, như chẳng hề để tâm đến việc giết tận hai mươi mấy con người.

Phong Trác Dịch khẽ gật đầu, “Con biết, phụ thân con là do ai giết không?”

“Không biết ạ.” Lâm Tín lắc đầu.

Nguyên Sóc đế thở dài, nói hết chuyện Lâm Tranh Hàn đi tìm mỏ lộc ly làm sao, bị những gia tộc không có mỏ theo dõi như nào.

Lâm Tín siết chặt nắm đấm, đỏ hoe mắt.

“Con đã vấn tóc rồi, đã chọn được tên tự chưa?” Phong Trác Dịch xoa đầu Lâm Tín, rất thương yêu.

“Bất Phụ, Lâm Bất Phụ.” Lâm Tín hít sâu một hơi, “Gia phụ có lời, trọng tín thủ nặc, bất phụ hoàng ân.”

“Bất phụ hoàng ân, được được được.” Phong Trác Dịch vừa mừng vừa ngạc nhiên, “Con ngoan, một thời gian nữa trẫm sẽ hạ chiếu, truyền tước vị Tầm Lộc hầu cho con.”

Rời khỏi đại điện, Lâm Tín giơ một ngón tay lau nước trên khóe mắt đi, cười xùy một tiếng, đi về phía Đông cung.

===

Tác giả: thi hương trong chính sử không phải thi võ, thi cấp xã mới thi võ, chỗ này do bổn chim tự bịa đấy.

===

Kịch nhỏ.

Lâu Lâu: Không phải ân đoạn nghĩa tuyệt rồi à, sao sau đó lại làm huề vậy?

Trùng Trùng: (hôm đầu) Lâm Tiểu Tín, ta với ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt.

Tín Tín: Cái này là ngươi nói đấy nhé.

Trùng Trùng: (hôm sau) Lâm Tiểu Tín, qua một ngày rồi, hai đứa mình làm huề nha.

Tín Tín: Được thôi.

Lâu Lâu: …